ĐƯỜNG CHÂU---VẬN MỆNH NGẮN NGỦI-ĐƯỜNG ĐỜI DỞ DANG
- Thành Nghị Filmseries Fanpage

- Aug 30, 2022
- 8 min read
Updated: Aug 30, 2022

Haizzzzzzzzzzzzzz
Trước tiên, hãy để Suteki thở dài một cái thật dài nào...
Đường Châu ơi hỡi Đường Châu,
Tuổi xuân chẳng hai lần thắm lại,
Sao để bâng khuâng ngơ ngẩn giữa đất trời????
Hành trình tìm kiếm thần khí của Đường Châu khép lại bằng cái chết của hắn và sự quy vị của Thanh Ly Ứng Uyên Đế Quân. Hay nói đúng hơn, hắn chỉ là một kiếp người tạm bợ cho sự sống trường tồn của một vị Đế Quân. Đáng lý ra sẽ không có một Đường Châu mơ mơ hồ hồ sống qua 20 năm trong những giấc chiêm bao mộng mị một bóng hình nếu Đế Quân không bị ám toán trong lần lịch nạn. Vốn dĩ Ứng Uyên xuống trần với nguyên ký ức và pháp lực để điều tra nội tình trận chiến Tiên-Ma năm xưa, vốn dĩ sẽ không có một Đường Châu lạ lẫm như thế xuất hiện trong hành trình này. Vốn dĩ không có gì có thể lường trước được.
Nhiều người nói "Đường Châu là lá thư tình Ứng Uyên gởi đến Nham Đàm", sao có thể chứ?
"Đường Châu không phải là lá thư tình gởi đến Nhan Đàm, mà là món quà thanh xuân gởi đến Ứng Uyên và khán giả".

Chúng ta gặp gỡ Đường Châu đương lúc anh chàng chỉ mới tròn đôi mươi. Trưởng thành ở tuổi đôi mươi rất thú vị, thú vị ở chỗ chưa phải người lớn, cũng chẳng phải trẻ con, xen lẫn chút lý sự và tập tành làm người lớn, thêm chút tính cách ẩm ương, thích ra vẻ lại tỏ vẻ, thích cạnh tranh lại sợ thua thiệt, thích triết lý lại thiếu kinh nghiệm... "Khi ta đôi mươi, trưởng thành không phải là khi ta biết thế giới bên ngoài rộng lớn nhường nào, đại dương bao la hay đất trời vời vợi ra sao, mà là học cách yêu thương chân thành từ những điều nhỏ nhặt, những thứ giản đơn, từng chút và từng chút một suy nghĩ sâu xa hơn". Đường Châu cũng giống như chúng ta lúc mới tròn đôi mươi vậy, nhìn cuộc đời với những gam màu hồng tươi sáng, tự tin tài năng bản thân không gì không thể làm được, vui thì cười, buồn cũng sẽ khóc, lo lắng thì xị mặt, yêu thích thì theo đuổi, cũng sẽ có lúc bẽn lẽn, có lúc cười trộm, có lúc thất vọng, có lúc ngơ ngác, có lúc hoang mang... và quan trọng là mọi biểu cảm đó đều được bộc lộ rõ ràng không kiềm nén. Đường Châu không giống Ứng Uyên chính là như thế. Khi sống quá lâu thì mọi cảm xúc sẽ dần trở nên chai sạn, hoặc dù không chai sạn thì cũng không dễ dàng bộc lộ. Đường Châu chính là thanh xuân của Ứng Uyên, là món quà cảm xúc trao cho một Ứng Uyên đã từ lâu quên bỏ, cũng là món quà khơi gợi xúc cảm cho khán giả về những năm tháng tuổi trẻ từng trải qua.
Tuổi trẻ của Đường Châu mang theo hoài bão diệt trừ yêu quái khắp thiên hạ, mang theo tự tin và tài năng tràn đầy xuống núi vân du, nhưng trong những năm tháng tuổi trẻ trước đôi mươi đó hắn vẫn luôn mơ mơ hồ hồ trong những giấc mộng về bóng hình ai đó không thể gọi tên, hắn hoang mang tìm kiếm và khám phá. Nếu Đường Châu không phải là một giấc mộng thoáng qua của Ứng Uyên, thì hắn cũng giống như chúng ta vậy, trải qua những năm tháng tuổi trẻ đầy tự tin cũng nhiều hoang mang, trằn trọc tìm cho bản thân một lối đi riêng, đêm đêm nghĩ về một giấc mơ tương lai mờ mịt. Đường Châu bắt gặp tình yêu cũng giống như chúng ta mới lớn biết yêu, có bẽn lẽn có mong chờ, có chân tình có thất vọng. Nhìn Đường Châu dùng hết tâm tư để yêu cũng như chúng ta khi trẻ dùng hết thanh xuân để nếm trải vị tình yêu. Từng bước, từng bước trưởng thành, khi nhìn lại, chúng ta sẽ chỉ thấy một quá trình vươn lên không ngừng, biết sống, yêu thương và chia sẻ chẳng còn tiếc nuối.

Bởi vì chúng ta đang xem một bộ phim tiên hiệp, biết rằng hết kiếp này sẽ còn có kiếp sau, biết rằng cái chết chỉ là nhất thời, sự sống là mãi mãi, biết rằng kiếp người của một nhân vật sẽ có chuyển sinh có luân hồi, biết rằng không có kết thúc chỉ có bắt đầu, thế nên chúng ta mới dễ dàng xem nhẹ cái chết của một nhân vật đến thế. Suy cho cùng thì Đường Châu phải chết để Ứng Uyên trở về, suy cho cùng thì Nhan Đàm phải hạnh phúc bên Ứng Uyên, vì giữa họ có tiền kiếp, vì giữa họ có sợi dây tơ hồng nối mệnh. Đường Châu chẳng qua chỉ là một giấc mộng thoáng qua của Ứng Uyên trong lần lịch nạn ngắn ngủi, đến cùng, Đường Châu cũng chỉ là một giấc chiêm bao của một vị Đế Quân. Suy nghĩ như vậy có mang lại cho khán giả chúng ta sự vui vẻ không? Tất nhiên sẽ có nếu như diễn viên không diễn nên một Đường Châu quá mức riêng biệt đến vậy? Khán giả chúng ta rõ ràng vẫn biết rất rõ rằng Ứng Uyên và Đường Châu chính là một, nhưng lại vẫn không thể xem như là một chỉ vì người diễn viên đã cho chúng ta thấy một cuộc đời Đường Châu quá mức riêng biệt. Vì sao Nhan Đàm biết rằng Đường Châu rồi sẽ thành Ứng Uyên, Dư Mặc biết Đường Châu là chuyển kiếp của Ứng Uyên, Lục Minh nói với Đường Châu hắn là Đế Quân, Long Vương nói với Đường Châu hắn là Đế Quân, Huyền Đăng cũng xem hắn là Ứng Uyên mà hành xử, vậy thì tại sao khán giả lại có suy nghĩ mãnh liệt rằng Đường Châu hắn chỉ là Đường Châu? Là bởi vì Đường Châu đã nói rằng "Ta không phải hắn". Là bởi vì người xem tin vào lời nói của Đường Châu, hay nói đúng hơn là người diễn đã làm cho người xem tin tưởng vào điều đó.
Thành Nghị thật sự đã làm nên một Đường Châu sống động và trọn vẹn. Từ hương vị thiếu niên tự tin tràn trề trong đáy mắt đến những cảm xúc rung động yêu đương đầu đời, sự hối hận ăn năn trước mộ sư phụ, ánh mắt thất tình đáng thương của chàng trai mới lớn, nét mặt cam tâm tình nguyện khi dâng mạng sống cho người yêu và cái chết tê tái trong sự mơ hồ không được hồi đáp... Dõi theo từng vi biểu cảm của Thành Nghị, người xem như nắm bắt được tất thảy tâm tư chuyển biến tình cảm của Đường Châu, để rồi từ việc xem nhẹ một kiếp người ngắn ngủi của một vị Đế Quân lại dần trở thành sự thương yêu và đau xót cho vận mệnh ngắn ngủi với tuổi trẻ tươi sáng và tình yêu không hồi đáp của cậu trai trẻ. Phải thừa nhận rằng, diễn xuất của Thành Nghị đã làm nên một Đường Châu tách biệt khỏi hẳn Ứng Uyên, khiến kiếp người ngắn ngủi của Đường Châu trở nên đáng trân trọng hơn bao giờ hết, làm khán giả chúng ta trân trọng mạng sống của hắn, trân trọng kiếp người của hắn, trân trọng tình yêu bé nhỏ và chân thành của hắn, cũng như trân trọng và đau xót cho những giọt nước mắt mà hắn đã rơi trước cái chết không hề ngần ngại trước người yêu.
Để rồi, lòng ta xót xa với những lời hắn nói:
"Nhan Đàm, ta không phải hắn"
"Ta rốt cuộc đã làm điều gì sai"
"Người đó không phải ta"
"Mạng này là của nàng, nếu muốn lấy, nàng cứ lấy"
"Chỉ là, tình này đậm sâu không thể cắt đứt"
...

Dùng đôi mắt phàm trần dõi theo Đường Châu, bạn sẽ hiểu rằng, hắn đã chết thật rồi, chết ở tuổi đôi mươi, chết ở cái tuổi đẹp nhất đời người, ở cái tuổi "vội vàng" mà chưa kịp tận hưởng...
Cớ sao...
"Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời"
---Xuân Diệu---
Rõ ràng chúng ta biết chắc chắn sau khi chết đi Đường Châu sẽ trở về làm Ứng Uyên, nhưng với lối diễn xuất rạch ròi và đồng cảm của Thành Nghị, chúng ta càng đau đớn nhận ra Đường Châu thật sự đã chết rồi. Về sau chỉ có Ứng Uyên, hoặc là Ứng Uyên có vài phần tuổi trẻ của Đường Châu, nhưng Đường Châu thì vĩnh viễn đã chết rồi và không bao giờ còn có thể gặp lại nữa trong vạn vạn năm sau. Thế nhưng, dù hắn chỉ là một thoáng mộng mơ nhưng tình nồng ý đậm, dù rằng khi chết đi, cát bụi sẽ trở về với cát bụi, nhưng những gì hắn để lại cho người xem thì vẫn còn mãi. Đường Châu hắn chính là "một khúc hồng trần" của Ứng Uyên, là "một thoáng kinh hồng" của người xem.
Mỗi khi nhìn về sự ra đi của Đường Châu, lòng này lại bồi hồi nhớ đến bài thơ "Vội vàng" của nhà thơ Xuân Diệu, như là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt.
"Ta muốn ôm,
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn,
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều,
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi"
Cái hay của một diễn viên giỏi chính là lôi kéo được người xem đứng vào vòng xoáy nội tâm của nhân vật. Khiến người xem từ cái nhìn của người ngoài cuộc đánh giá mà chuyển đổi tư tâm thành người trong cuộc phán xét. Lôi kéo được người xem đồng cảm và đặt tình cảm yêu thương cũng như thiên vị cho chính nhân vật đó. Như vậy, dù kịch bản có lỗ hổng, dù câu chuyện có rời rạc, dù nhiều lý do nào đó không làm nên một tác phẩm trọn vẹn toàn bích, thì người xem vẫn luôn có thể ưu ái yêu thương cá nhân một nhân vật nếu diễn viên đủ giỏi.
Một lần nữa, Suteki dành lời khen đến Thành Nghị, cậu ấy đã thể hiện rất tốt vai diễn Đường Châu này, đủ hương đủ vị, mười phân vẹn chín. Đương nhiên, Suteki sẽ không bao giờ cho Thành Nghị một số điểm tuyệt đối, một điểm thiếu sót còn lại chính là mong chờ cậu ấy ngày ngày thêm tiến bộ và thử thách nhiều hơn với những vai diễn khác trong tương lai.
---***---
Bài viết này của Suteki xem như là bài tống biệt nhân vật Đường Châu. Trong một bộ phim tiên hiệp, khi mà sự sống có thể là vô hạn, cái chết dường như chưa bao giờ là kết thúc thì đối với Đường Châu mọi thứ đã chấm dứt ở kiếp người và cái gọi là sau đó của hắn đã không còn có thể là chính hắn. Đối với Suteki, về mặt lý trí thì Đường Châu chính là Ứng Uyên, về mặt tình cảm thì Đường Châu chỉ là Đường Châu mà thôi. Chỉ trách, Thành Nghị đã diễn quá tốt để lý trí và tình cảm này không đi chung đường.
---Suteki Dane---
---Bài viết này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---
~Cảm ơn bạn đã đọc~

Comments