MẮT XÍCH TRONG DIỄN XUẤT CỦA THÀNH NGHỊ
- Thành Nghị Filmseries Fanpage

- Jul 10, 2023
- 6 min read
『Tâm lý hình thành qua 3 giai đoạn: cảm giác, phán đoán và phản ứng.』
Đặc điểm của diễn xuất phim truyền hình là diễn viên phải "diễn xuất phát từ tâm", làm chủ và khống chế tâm lý sâu bên trong suy nghĩ là một thủ pháp quan trọng để diễn xuất trong phim điện ảnh và truyền hình.
Vậy, hình thành tâm lý sâu bên trong suy nghĩ là thế nào?
Lấy việc "băng qua đường" làm ví dụ;
Cảm giác là quá trình chúng ta quan sát đường và các phương tiện di chuyển; phán đoán là quá trình phân tích và suy nghĩ liệu chúng ta có nên băng qua đường hay không; và phản ứng là quá trình hành vi của chúng ta khi hoàn thành việc băng qua đường.
◆Quy tắc hình thành tâm lý được thực hiện theo ba mắt xích:
Cảm giác → phán đoán → phản ứng.
> Ba mắt xích không tồn tại biệt lập mà tiếp tục luân chuyển. Chúng lồng vào nhau, giống như chơi bóng bàn, quan sát bóng của đối phương, phán đoán rồi tấn công trở lại, khi bóng đến tay đối phương, tiếp tục chú ý đến đối thủ, phán đoán rồi tiếp tục tấn công dựa trên bóng của đối phương. Bất kỳ sai lầm, tạm dừng hoặc bỏ lỡ trong bất kỳ liên kết nào sẽ dẫn đến mất bóng.
> Ba mắt xích phức tạp và đan xen vào nhau. Cũng giống như "tranh luận". Khi hai người tranh luận, khi A nói, B không chỉ lắng nghe mà bắt đầu suy nghĩ và phản ứng, sau khi A nói xong tiếp tục còn suy nghĩ, phán đoán, thậm chí phản ứng lại trong suốt quá trình A nói. Nhưng cho dù ba điều này trộn lẫn với nhau như thế nào, thì chúng cũng phải tuân theo trình tự cảm nhận trước, sau đó là phán đoán và sau đó là phản ứng.
> Ba liên kết không tĩnh mà chuyển động nhanh.
Ví dụ, hai người xa cách lâu ngày gặp lại nhau, dù chỉ nhìn nhau cũng thấy ngạc nhiên, vui mừng, tiếc nuối, buồn bã... Mọi thay đổi tình cảm đều là một quá trình cảm nhận, phán đoán và phản ứng.
Trái tim của nhân vật đang chuyển động với tốc độ cao, điều này được thể hiện qua đôi mắt.
Ở đây tôi muốn kết hợp phân cảnh trong tập 47 của Lưu Ly.
Quá trình hình thành tâm lý của Vũ Tư Phượng luôn được thực hiện theo thứ tự ba mắc xích này. Mọi phản ứng đều do kích thích bên ngoài gây ra và đưa ra phán đoán, sau đó được phản ánh trong hành vi.
Toàn Cơ lầm tưởng rằng Tư Phượng là người đã hại sư huynh, khi cô ấy buộc tội Tư Phượng lừa gạt cô ấy lần đầu tiên, đôi mắt của Tư Phượng nhìn theo lời nói của nữ chính, và suy nghĩ. Thế nhưng, hắn luôn đinh ninh rằng không phải là nữ chính muốn nói như vậy, trong lòng hắn không ngừng suy nghĩ nên giải thích như thế nào, hiểu lầm càng ngày càng sâu, hắn càng muốn gấp gáp giải thích.
Đột nhiên, nữ chính đâm thanh kiếm vào cơ thể hắn, và hắn cảm thấy vết thương nhói lên. Tư Phượng dần dần không thể tin được nhìn vào thanh kiếm, quay người lại và muốn tiếp tục giải thích cho nữ chính, trong ánh mắt tràn đầy chân thành và tự tin, cho đến khi nữ chính sau khi nghe giải thích xong liền đâm kiếm sâu hơn. Lúc này, trong mắt Tư Phượng lộ ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu, tia sáng tin tưởng chắc chắn rằng nữ chính sẽ hiểu mình, đột nhiên biến mất. Nhìn nữ chính nói càng lúc càng dứt khoát: "Giữa chúng ta có từng tin tưởng sao? Ta hối hận vì lấy lại lục thức! Hối hận khi quen biết huynh! Ta hối hận vì tất cả những gì đã trải qua!"
Mỗi câu nói đều làm Tư Phượng đau như dao cắt, cảm xúc của Tư Phượng càng ngày càng đau, khi nữ chính rút kiếm ra, Tư Phượng không để ý đến vết thương đau, vẫn đang nghĩ về những lời nói của nữ chính, nghĩ về quá khứ, về kỷ niệm... Cuối cùng, hắn cười, tiếng cười càng sâu, hắn càng cười tự giễu vì mình thật ngu ngốc, nụ cười đau đớn và buồn bã. Đảo mắt, Tư Phượng tràn đầy đau lòng nhìn nữ chính, suy nghĩ tại sao lại đối xử với hắn như vậy? À, bởi vì "muội luôn là một người không có trái tim."
Trong toàn bộ quá trình, Tư Phượng đã hoàn thành rất nhiều thay đổi cảm xúc như "lo lắng", "băn khoăn", "kinh ngạc", "ngỡ ngàng", "đau nhói", "suy sụp", "tự giễu", "trách móc" và mỗi thay đổi đều khác nhau. Nó thể hiện một quá trình hoạt động của tinh thần, và mọi thay đổi đều được chuyển tải qua đôi mắt. Cảnh này thể hiện rõ sự nắm bắt của Thành Nghị đối với các hoạt động tâm lý của nhân vật. Những màn diễn xuất sống động luôn có thể gây ấn tượng mạnh với khán giả, khiến người ta cảm nhận được yêu một người "không có trái tim" đau đớn nhường nào.
Những màn diễn xuất giả tạo, vô hồn thường là do các diễn viên không tuân thủ nghiêm ngặt ba mắt xích hoạt động tinh thần này.
Ví dụ;
Một số diễn viên chỉ xử lý các hoạt động tinh thần và cảm xúc của họ chỉ là cảm xúc, không có phán đoán và phản ứng liên tục, họ ngừng cảm xúc khi đưa ra phán đoán, thế là họ mắc kẹt lại ở tình huống trước đó, vô cùng cứng nhắc.
Một số diễn viên không bắt kịp tiết tấu, không cảm nhận và phán đoán, hoặc chỉ cảm nhận mà không suy nghĩ nên chỉ biết phản ứng trực tiếp. Hành vi và biểu cảm của những diễn viên này không dựa vào nhân vật để phản ứng với tình huống, mà đến từ sự kiểm soát của não bộ cá nhân, dẫn đến những màn diễn xuất phóng đại không có cảm giác chân thực.
Trong "Đào sâu và khám phá diễn xuất truyền hình" có hai đoạn như sau:
"Nếu một diễn viên muốn đóng những cảnh quay cận cảnh bộc lộ "cảm xúc", diễn viên đó phải không ngừng khơi dậy suy nghĩ bên trong bắt nguồn từ cảm xúc. Suy nghĩ này là quá trình phán đoán. Tất nhiên, phán đoán của diễn viên chủ yếu phải phù hợp với logic suy nghĩ của nhân vật. Các liên tưởng ngẫu hứng được tạo ra trong quá trình phán đoán. Diễn viên càng có thể tạo ra suy nghĩ ngẫu hứng phong phú về các nhân vật tại thời điểm phán đoán, diễn xuất của diễn viên sẽ càng xuất sắc. "Suy nghĩ" chính là chìa khóa của diễn xuất."
Sau "cảm giác" và "phán đoán", cần có liên kết thứ ba là "phản ứng".
"Phản ứng" trong cận cảnh có thể có nhiều biểu hiện khác nhau, có thể là một đường nét, có thể là một hành động, nhưng phổ biến nhất là tạo ra một "thái độ". Thái độ của nhân vật thể hiện ở ánh mắt và biểu cảm của diễn viên. Ánh mắt "nhìn chằm chằm" là một loại "thái độ", còn "niềm vui" trong ánh mắt chính là thái độ của nhân vật. "Ngước nhìn, buồn quay đi, quay đi rồi ngoảnh lại"... Bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào trong ánh mắt cũng là một thái độ.
Suy nghĩ mạnh dạn và tự do, hãy để suy nghĩ bên trong của diễn viên thúc đẩy sự thay đổi tức thời trong thái độ của nhân vật và truyền tải thông tin tâm lý của nhân vật đến khán giả. Nội tâm của nhân vật càng cụ thể và phong phú thì "thái độ" của nhân vật đó sẽ càng nhiều màu sắc và càng có khả năng nhận được sự đồng cảm và tán thưởng của khán giả.
Đó là tiêu chuẩn để đánh giá diễn xuất của Thành Nghị.
Trong phân cảnh này, Thành Nghị đã sử dụng logic của Tư Phượng để cảm nhận, suy nghĩ, hồi tưởng, đấu tranh và đau khổ... Thông qua suy nghĩ sâu trong nội tâm, Thành Nghị đã điều khiển những thay đổi trong đôi mắt của mình và truyền tải đầy đủ thông tin phong phú về nhân vật đến khán giả.
Diễn viên giỏi sẽ không sợ hãi, thậm chí còn vui vẻ khi được khán giả xem kỹ để đưa ra mổ xẻ phân tích. Đây là tiêu chuẩn của một tác phẩm nghệ thuật: "Càng nhìn càng thấy đẹp rực rỡ".
---西是珍宝---
Nguồn bài viết: https://weibo.com/5870007528/N50lt5QTy
Nguồn video: 西是珍宝
Trans: Suteki Dane
---Bài dịch này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---
~Cảm ơn bạn đã đọc~

Comments