SERIES "MỘT ÁNH MẮT-VẠN SUY TƯ"
- Thành Nghị Filmseries Fanpage

- Dec 31, 2021
- 17 min read
SERIES "MỘT ÁNH MẮT-VẠN SUY TƯ" (Mở đầu)
Suteki biết rằng, có rất nhiều bạn không thích câu chuyện quyền mưu tranh đấu, bởi vì những câu chuyện tình yêu đậm sâu thì chắc hẳn còn đó niềm hạnh phúc đong đầy trong quá trình theo đuổi chữ tình, mà so với phim đề tài tình yêu thì phim về quyền mưu tranh đấu thật sự khó kéo nhiều khán giả trẻ bỏ công theo dõi, vì tính hiện thực và sự xoay vần biến động trong những màn tranh đấu sẽ làm những người xem phim chỉ muốn tìm vui thư giãn lại càng ngán ngẩm hơn.
Thật ra, gu phim của Suteki là dòng phim kiếm hiệp-tiên hiệp-phá án. Đối với đề tài cung đấu, triều đấu thì không hứng thú lắm, nói tóm lại, Suteki thích những bộ phim có không gian rộng lớn và phóng khoáng bao la như hai chữ "Giang Hồ", có sự tự do khoáng đạt như hai chữ "Tiêu dao", có khí phách anh hùng hào sảng như hai chữ "Tiếu ngạo" và có võ công mạnh mẽ không ai trói buộc được như hai chữ "Ngạo kiếm". Ấy vậy nên, thể loại phim như Dữ Quân Ca thật sự không phải là gu của Suteki.
Khẳng định một điều rằng: Suteki xem Dữ Quân Ca là vì muốn thưởng thức diễn xuất của Thành Nghị. Suteki cực kỳ tán thưởng diễn xuất của Thành Nghị trong vai Tề Diễm, hầu như có rất nhiều khoảnh khắc, hay phải nói là mọi khoảnh khắc của Tề Diễm đều rất thu hút, là kiểu thu hút trọn vẹn và sống động của nhân vật. Có rất nhiều điều để phải bình về vai diễn này của Thành Nghị, nhưng bao lâu nay Suteki luôn lựa chọn bỏ qua không viết bài bình nào, không phải vì không có gì để viết hay không biết viết gì, mà là vì quá chua xót để phải viết. Bởi vì mỗi lần nhìn lại Tề Diễm, Suteki luôn có cảm giác chua xót rất mạnh mẽ, khi vừa xem lại đoạn phim vừa viết cảm nhận, chưa được vài dòng thì cảm giác bức bách và rã rời như ứ đọng lại, làm bản thân phải dừng viết và đành đoạn khép lại bài cảm. Có lẽ vì thời gian trôi qua cũng đã khá lâu rồi, Gió Nam Hiểu Lòng Tôi chờ mãi không thấy lên sóng, Lưu Ly thì cũng chẳng còn gì để phải viết thêm nữa, dùng khoảng thời gian chờ đợi sắp tới nhìn lại Tề Diễm và hoàn thành nốt những đoạn viết còn dang dở vậy.
Series này sẽ không bình theo nội dung từng tập phim, chủ yếu tập trung vào những phân cảnh nội tâm của Tề Diễm và cách diễn giải của Thành Nghị trong những phân cảnh đó, ấn tượng cảnh diễn nào, yêu thích biểu cảm nào, tán thưởng diễn giải và diễn xuất ra sao đều sẽ được trình bày trong series này. Không hẹn bao nhiêu phần cũng không hứa chắc sẽ đăng bài đều đặn theo trình tự thời gian nhất định, các bạn hãy xem như đây là series thư giãn của chúng ta trong thời gian chờ đợi Gió Nam thổi đến nhé!

---*****---
SERIES "MỘT ÁNH MẮT-VẠN SUY TƯ" (Phần 1)
Phần đầu tiên của series này, Suteki muốn viết đôi lời cảm nhận về diễn xuất của Thành Nghị trong tập phim 25, phút thứ 00:11:41 đến 00:13:16. Đây là phân cảnh Tề Diễm cùng Trình Nhược Ngư trong trang phục dạ hành đến chỗ Trình Hề điều tra, sau đó giáp mặt hỏi tội và ngất xỉu đi vì sức khỏe yếu ớt, ngay lúc này trong cơn mơ, Tề Diễm thấy mình bị ngã xuống một hố sâu tăm tối không thấy đáy và bị chất vấn trong sự bế tắc thê lương.
ÁNH MẮT HOANG MANG-LẠC LỐI

Ngay khi Tề Diễm rơi xuống hố sâu, camera ống kính lia chiếu từ trên xuống rồi chụp cận vào khuôn mặt của Tề Diễm, ngay lúc này các bạn có để ý rằng, Tề Diễm đã thở hắt ra một hơi nặng nhọc lại mang theo cảm giác ngỡ ngàng. Đôi mắt là sự hoang mang ngơ ngác không rõ mình đang rơi, cùng sự bần thần như bế tắc. Sau đó, camera lại lia chiếu ngang bên sườn mặt, Tề Diễm lúc này hai tay với với lên trên, đôi mắt chớp lấy một lần, ánh mắt nhìn ngang mang theo nỗi bàng hoàng lo lắng. Lúc này, Tề Diễm lại thở hắt ra ba lần, hai lần nhẹ và một lần nặng. Đồng thời, bài nhạc nền không lời "Trường An" vang lên đem đến sự thê lương buồn bã. Phải khen Thành Nghị ở phân đoạn camera lia ngang chiếu bên sườn mặt, anh ấy đã thể hiện được nỗi bàng hoàng trong tích tắc ấy làm cho cảm giác bị rơi xuống hố sâu càng sâu hơn trong cảm nhận người xem. Bốn diễn xuất liền mạch liên tiếp đó là: Đôi mắt hoang mang khi đang rơi-thở hắc nặng nhọc như bế tắc-tay với với lên cầu sự cứu rỗi-chớp mắt bàng hoàng. Bằng loạt diễn xuất liền mạch khúc này, người xem là tôi đây đã thật sự cảm nhận được cái cảm giác âm u bế tắc rơi vào cái hố đen và sâu không thấy đáy. Sâu không thấy đáy không phải vì hình ảnh cái hố nó đen trước mắt, mà là vì chuỗi diễn xuất liền mạch này làm ta cảm nhận được Tề Diễm đang dần rơi vào bế tắc không tìm được lối ra trong chính tâm hồn hắn ta.
ÁNH MẮT RỐI LOẠN, ĐAU ĐỚN

Sau khi rơi xuống hố sâu, khi mà chung quanh toàn là những bàn tay đen đang với lên như đòi mạng, Tề Diễm lúc này lại đang đứng dậy trong sự chậm chạp, từ từ nâng người lên từ đầu gối rồi đến hông rồi mới ngẩng đầu lên đứng thẳng dậy. Ánh mắt nhìn dáo dác xung quanh không phải như đang tìm kiếm mà là như đang quan sát. Lại phải khen Thành Nghị ở khúc này, anh ấy không lập tức đứng thẳng người dậy hay lật đật ngó nghiêng, mà lại dùng sự từ từ để định lại tâm tình mình, hay nói đúng hơn là Tề Diễm. Cách diễn này đem đến cảm giác rằng: Tề Diễm như mơ hồ biết mình đang mơ, là mơ hồ cảm nhận được sự không đúng trong hoàn cảnh này, nhưng vẫn mơ hồ rối loạn tâm tư. Là cái cảm giác biết mình đang mơ vẫn không thể thoát khỏi cơn mơ.
"Ngươi hoàn toàn không xứng làm Hoàng Đế. Ngươi hèn hạ, vô dụng, lỗ mãng, khinh suất"
Đối mặt với lời chê bai khinh thường, Tề Diễm lúc đầu chính là nhìn quanh nhìn quẩn như tìm kiếm nơi phát ra giọng nói,
lúc đầu là nhìn quanh tìm kiếm, rồi dần dà là vừa tìm kiếm vừa bần thần với ánh mắt như một phần chấp nhận với điều người kia nói.
"Ngươi nói đúng. Đúng vậy! Ta hèn hạ, vô dụng, lỗ mãng, khinh suất"
Lúc nói ra câu này, ánh mắt của Tề Diễm chính là sự chấp nhận. Nhưng sự chấp nhận này không mang theo niềm vui nào hết, ánh mắt chấp nhận như bản thân đang tự hối lỗi của Tề Diễm thật sự được Thành Nghị dùng rất đúng chỗ, thể hiện rất đúng lúc. Vì hắn lúc này là đang mơ, chỉ có đang mơ hắn mới dám bộc lộ sự hèn yếu của bản thân hắn, Tề Diễm, dù hắn có là vua bù nhìn trước bao người, nhưng hắn cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận sự hèn yếu của bản thân đong đầy trong mắt hắn như vậy, chỉ có thể ở tại nơi đây, trong cơn mơ hoang đường này.

"Ngươi không có khả năng gánh vác sứ mệnh diệt trừ hoạn quan, chấn hưng Đại Hưng"
Lúc nghe đến câu nói này, ánh mắt Tề Diễm lại thất thần,
"Đúng vậy! Ta không làm được. Ta quả thực không làm được"
Khi nói lên hai chữ "Đúng vậy", Tề Diễm đã bước hụt mất một chân, sức lực như vừa mới bị rút cạn đi một nửa, thều thào nói câu "Ta không làm được" lần thứ nhất, lại như biết mình vô năng mà nhấn mạnh lặp lại lần thứ hai.
"Ngươi có thể lợi dụng mọi thứ, hy sinh mọi thứ"
Khi nghe đến câu nói này, Tề Diễm lại có ánh mắt đầy hoang mang. Đây là sự hoang mang như thể không rõ có phải bản thân mình chính là loại người như vậy hay không?
"Ngươi hoàn toàn không xứng làm Hoàng Đế. Để sớm ngày đăng cơ, ngươi đã ép chết Tiên Đế. Ép chết Tiên Đế! Ép chết Tiên Đế!"



Tề Diễm của lúc này ngơ ngác, dáng vẻ như không còn sức lực trụ vững, đôi mắt rối bời, miệng lầm bầm một câu không thành tiếng "Ta không có", sau đó là chỉ tay về trước hét lên "Ta không có", rồi lại hạ tay xuống, nhìn về phía khác dùng tay còn lại chỉ về phía trước "Ngươi nói dối". Lúc này, camera lia vòng ngang qua khuôn mặt của Tề Diễm, ánh mắt lúc này chính là sự bế tắc và đau đớn. Bế tắc như không thể biện bạch, đau đớn vì sự thật cái chết của Tiên Đế chính là vì hắn, nhưng hắn thật không có ép chết người, không hề có. Hắn có miệng mà không thể nói, đau mà không thể giải bày, mệt mỏi rã rời mà không thể bộc phát, thế nên, lúc này đây, Tề Diễm trong cơn mơ mới dám hét lên với ánh mắt thê lương đau đớn rằng "Không phải ta"-"Không phải ta ép chết Tiên Đế". Và cuối cùng là không chịu đựng nổi nữa, gương mặt đã không còn giữ được bình tĩnh mà khàn giọng gào khóc lên "Ta không có".
Một chuỗi diễn xuất này của Thành Nghị thật sự quá ấn tượng rồi, từ biểu cảm tựa hồ bình tĩnh lắng nghe ban đầu, nhìn quanh thất thần rồi đến cuối cùng là vỡ vụn không còn chút phòng thủ, đánh mất bình tĩnh và khóc nấc lên phủ nhận chỉ trích. Tất cả những biểu cảm tinh tế và khắc họa sâu sắc một Tề Diễm bi ai tận cùng với nỗi lòng chôn giấu tận đáy lòng được phơi bày thảm thiết chỉ vọn vẹn trong 1 phút 35 giây ngắn ngủi. Các bạn đừng hỏi tôi lý do vì sao tôi lại yêu thích Thành Nghị nhiều đến thế, là vì những chi tiết diễn xuất tinh tế như thế này đây. Có quá nhiều những bộ phim tôi xem hết 45 phút một tập kéo dài suốt mấy chục tập vẫn không tìm ra nổi một cảnh diễn tâm đắc đủ để phải phân tích mười dòng văn. Còn đối với Thành Nghị, tôi như viết mãi không thể ngừng chỉ với vỏn vẹn vài ba phút cảnh phim ngắn ngủi. Phân đoạn này lại chỉ là một trong vô số phân đoạn ngắn hay khác của Thành Nghị.
Chính vì lẽ đó, xem Dữ Quân Ca, lòng Suteki cũng trở nên nặng nề mỗi lần nhìn theo ánh mắt của Tề Diễm, viết đến đâu thì lòng lại nặng thêm đến đó, là vì Thành Nghị, anh đã sống với vai diễn này, là vì Tề Diễm, Suteki đã chứng kiến một cuộc đời thê lương, là vì diễn xuất thu hút mà Suteki tán thưởng, đến cuối cùng là không dám viết tiếp những bài cảm nhận vì quá chua xót. Haizzzzzz...
---*****---
SERIES "MỘT ÁNH MẮT-VẠN SUY TƯ" (Phần 2)
Phần hai của series này Suteki muốn dành tình cảm cho phân đoạn Tề Diễm đang ốm yếu ngồi trên giường đối mặt với Trình Nhược Ngư và yêu cầu nàng ấy phải suy nghĩ kỹ ba điều nếu muốn được ở lại bên cạnh hắn. Đó là phân đoạn từ phút 00:19:44 đến 00:22:27 trong tập 25.
Phải nói rằng, đây là phân đoạn mà Suteki rất yêu thích. Yêu thích vì cách lý giải tâm lý nhân vật Tề Diễm của Thành Nghị rất sâu sắc và làm Tề Diễm trở nên đẹp một cách vô thực.

Trước hết, bàn đến dáng vẻ ngồi dựa người lên tựa lưng dựng cao của Tề Diễm, dáng ngồi thẳng tắp và ngay ngắn, từ ban đầu là nhìn thẳng xong quay qua nói chuyện với Nhược Ngư, rồi lại cúi thấp đầu, ngẩng lên, rồi nghiêng đầu vặn hỏi rồi lại cúi thấp đầu che giấu biểu cảm, từ đầu tới cuối, chỉ có mỗi cái đầu là hoạt động, còn tấm thân ấy vẫn vững vàng thẳng tắp tựa lưng không hề di chuyển nhiều. Không biết các bạn có từng xem qua tướng số? Trong tướng số, kiểu ngồi bệ vệ ngay thẳng, ít xoay người thường là những người có uy nghi, cơ mưu và nhiều tham vọng, là dáng ngồi của người quyền quý. Hahaha, đem tướng số vào bài phân tích thế này không phải là điều đúng đắn. Thật ra, điều Suteki muốn nói đó là kiểu cách dáng ngồi và tiết chế động tác của Thành Nghị dùng cho Tề Diễm ở phân đoạn này, ngoại trừ việc Tề Diễm đang mang bệnh trong người phải ngồi trên giường ra thì việc Tề Diễm luôn thể hiện ra được một mặt thanh cao và quyền quý là không thể phủ nhận. Có lẽ chính vì dáng ngồi thẳng như trúc ấy cùng vẻ mặt nghiêm nghị và sự tiết chế hành động chân tay làm nên một Tề Diễm rất cao sang. Cảm nhận về thần thái thì không phải ai cũng giống ai, riêng Suteki thấy vậy nhưng cũng có thể nhiều trong số các bạn không nhận thấy như vậy.
Tuy nhiên, nếu bàn về diễn xuất thì lại khác, lời nói từ đôi mắt luôn không làm chúng ta mơ hồ. Cũng như trong phân cảnh này, khi Tề Diễm bảo "Được! Ngươi có thể ở lại", biểu cảm của lúc này chính là ngồi thẳng-tựa lưng-nhìn thẳng-âm điệu chậm và đều. Sau khi nói chữ "Được", thì ngừng một nhịp lâu để dằn lòng lại rồi mới tiếp tục nói câu sau. Sự ngắt nhịp câu ở đây là để thể hiện việc Tề Diễm đã nghĩ xong một quyết định và trước khi đưa ra quyết định đó với Nhược Ngư, Tề Diễm đã ngừng lại một chút rồi thở dồn một hơi, và sau đó liền quay sang nói với Nhược Ngư rằng: "Nhưng ngươi phải suy nghĩ kỹ ba chuyện". Cái cách quay sang liền ngay sau khi thở dồn một hơi rất có ý vị, đó là cái kiểu của kẻ đang có sự tức giận âm ỉ trong lòng, muốn đối phương đang thề thốt kia phải mau chóng xác định được chuyện mà hắn không chấp nhận được.

Tiếp sau chữ "Vâng" của Trình Nhược Ngư thì Tề Diễm đã ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp,
"Thứ nhất, giữa Trẫm và Trình Hề, ắt sẽ không ngừng xung đột, không chết không thôi"
Suốt cả quá trình thốt ra câu nói này, Tề Diễm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Trình Nhược Ngư. Cái nhìn đau đáu như muốn nhìn thấu tận tâm can đối phương, cái kiểu chất vấn trong sự im lặng đến bức bối.
"Nhưng ngươi còn gọi bà ta là cô cô"
Đối với sự đáp trả của Nhược Ngư, Tề Diễm hiển nhiên vẫn không thể chấp nhận được, phản bác bằng chính cách nàng vẫn xưng hô với cô cô mình. Đến đây, Tề Diễm vẫn luôn duy trì ánh nhìn đăm đăm vào Trình Nhược Ngư, nhìn thẳng vào con người nàng chứ không phải là chỉ nghe mỗi lời nói của nàng.
Sau câu trả lời của Nhược Ngư, Tề Diễm quả nhiên không chấp nhận được, hắn run nhẹ người, môi hơi run lên như có như không, cuống họng như nuốt ực nhẹ một cái, đôi mắt chớp nhẹ hai lần và ánh mắt vẫn một mực nhìn chằm chằm vào Nhược Ngư.
Khúc diễn này chỉ vỏn vẹn 2 giây là cùng, nhưng biểu cảm của Tề Diễm quả thật là cho thấy sự không hài lòng pha lẫn tức giận. Thành Nghị đã làm chủ cảm xúc ở phân đoạn này rất tốt.
"Được"
Trước khi nói ra một chữ này, Tề Diễm đã thở hắt nhẹ ra một hơi như kìm nén, miệng khẽ run lên rồi nói lên chữ "Được".
Sự khựng lại khúc này cho thấy Tề Diễm như đang cố gắng kìm chế tâm tình mình để tạm thời chấp nhận câu trả lời vừa rồi của Nhược Ngư. Và trước khi hắn nói ra điều thứ hai, hắn đã nắm chặt lại góc mền trong lòng bàn tay như thể muốn bản thân bình tĩnh mà kìm nén lòng mình lại nhiều hơn.

"Thứ hai, Trẫm phải cưới Lý Tắc Ninh"
Lúc Tề Diễm nói ra câu nói đau đớn này, tay hắn đang nắm chặt góc mền run lên và đôi mắt thì vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Nhược Ngư, không phải một ánh nhìn dò xét, như một ánh nhìn khẳng định đanh thép lời hắn nói và chặt đứt mọi liên quan giữa hắn và nàng. Cũng là muốn xác nhận với nàng, cái hắn cần là lòng trung thành của bề tôi chứ không phải tình cảm hão huyền của người thương, nhưng đôi mắt hắn vẫn như thế, nhìn chằm chằm vào nàng như muốn nhìn thấy tình cảm duy nhất của nàng cũng lại như muốn nàng không được phô bày cái tình cảm đó ra cho hắn biết, cũng như đang dằn lòng với quyết định của chính mình. Cảm xúc hỗn độn như nửa muốn tin nửa muốn không tin. Tề Diễm của lúc này thật làm người ta đau xót.
"Thứ ba, Trẫm không tin tưởng ngươi nữa."
Đứng trước sự trả lời thuận theo của hai điều trước, Tề Diễm có chút thẫn thờ nói lên điều thứ ba.
"Ít nhất sẽ không tin tưởng như trước đây"
Lúc thốt ra câu nói này, Tề Diễm đã nhướng nhẹ hàng mày, lắc nhẹ cái đầu để thể hiện sự bài xích của mình. Hắn muốn cho nàng biết, cho dù nàng có làm gì cho ta thì cũng vô dụng. Hắn muốn nàng hiểu bát nước đổ đi thì không thể nào hốt lại được, cũng như dù nàng có thuận theo bao nhiêu điều mà hắn đưa ra thì cũng không còn quan trọng với hắn nữa. Tề Diễm lúc này đây, giống như một con tằm đang bảo vệ mình bên trong cái kén, lại như một con nhím xù gai với thế gian.
"Vâng. Lần này thần quả thực đã sai, phụ lại sự tin tưởng của bệ hạ. Bệ hạ có thể tiếp tục cho thần ở lại, thần đã thỏa mãn rồi, tạ ơn bệ hạ."
Khuôn mặt của Tề Diễm trong lúc nghe lời đáp này của Nhược Ngư đó là nhìn không hề chớp mắt, nhưng ánh mắt lại không nhìn thẳng vào Nhược Ngư mà lại như nhìn vào một khoảng không trống rỗng. Sự bần thần trong ánh mắt rõ ràng đến mức có thể nhìn ra được nét ngây dại và bế tắc.

Tề Diễm sau phút giây bần thần thì chớp nhẹ ánh mắt như vừa chợt tỉnh táo lại mà nói tiếp rằng:
"Vậy thì trẫm hỏi ngươi lần cuối, cho dù như vậy, ngươi vẫn bằng lòng theo trẫm ư?"
Một câu nói, ba đoạn ngắt. Mỗi một lần ngắt là một lần ánh mắt trở nên sắc bén nhìn sâu vào Nhược Ngư như muốn nhìn thấy cái "tâm chân thật nhất" của nàng. Trong ánh mắt của Tề Diễm lúc này, đó không còn là sự "ghét bỏ" hay "nghi ngờ" lúc đầu mà là tìm kiếm một sự "khẳng định", đồng thời cũng vương lại đâu đó trong ánh mắt sự "bi ai".
Sau khi nghe lời khẳng định "Vâng" từ Nhược Ngư, Tề Diễm tay xiết chặt lại, từ từ nghoảnh đầu thẳng lại, từ từ ngả đầu về sau, thở mạnh ra một hơi rồi nhắm chặt mắt lại. Sau một hồi tâm tư căng thẳng vật lộn với suy nghĩ "tin hay không tin" đối với Nhược Ngư, Tề Diễm cuối cùng đã mệt mỏi rã rời với những suy tính liên quan giữa mình và nàng. Tề Diễm vốn dĩ đã đủ mệt mỏi rồi, nhưng đối với Nhược Ngư, đó không chỉ đơn thuần là mệt mỏi về "trí lực", nó còn là "tâm lực" nữa, mệt mỏi lại càng đau lòng nhiều hơn. Từ ban đầu là băn khoăn có nên "tin hay không tin", rồi dò xét "có thật hay không thật", rồi mệt mỏi vì "buông bỏ lại không thể buông bỏ". "Đại Hưng thịnh thế" là nút thắt trong lòng Tề Diễm, Nhược Ngư chắc chắn không phải là người gỡ nút, "cần hay không cần" mới là lựa chọn đúng đắn, liệu rằng Nhược Ngư có thật sự quan trọng không? Đối với Tề Diễm, có lẽ cô ấy quan trọng, nhưng đối với ván cờ hắn đang đánh, thì không hẳn đâu. Thật ra, Trình Nhược Ngư cho tôi cảm giác cô ấy có thể làm mọi thứ vì bệ hạ, nhưng lại không thể làm được mọi thứ nếu không có bệ hạ. Cô ấy cứ như một quân cờ ở thế trung lập, không tiến nước thì tiếc, tiến nước thì phải canh thời cơ phù hợp, vị trí đứng thì có vẻ linh hoạt nhưng dùng thì không thoải mái lắm, một quân cờ tốt không tốt mà xấu không xấu, dù không có cũng chưa hẳn đánh mất cân bằng cả ván cờ, chỉ là nếu không có thì cứ thấy thiếu thiếu gì đó...
Quay lại với nhân vật Tề Diễm, cảm xúc ở phân đoạn này có thể nói là rất đau xót. Cái kiểu đau xót không vì thương tích trên người, không vì bị người đời hắt hủi hay khinh khi, mà là cảm giác đau xót cho sự "mệt mỏi tâm lực". Bằng chứng cho điều đó chính là cái thở dài thật mạnh và sâu của hắn ở cuối phân đoạn. Chỉ một cái thở dài đó tưởng như đã trải qua chục năm chịu đựng, mệt mỏi đến độ không còn hơi sức để lên tiếng nữa. Con đường hắn đi lúc này chưa đến đích, nhiều lần ở lằn ranh sinh tử cũng chưa thấy hắn thở dài mệt mỏi đến vậy, ấy vậy mà lần này lại không kìm được. Quả nhiên, người càng nhiều tâm sự càng thống khổ nhiều. Tề Diễm a Tề Diễm, ta thật sự đau xót cho ngài!
Lại cảm thán lần nữa, Thành Nghị thật sự có phải đang diễn không?
Tôi đã không bao giờ tìm thấy được ánh mắt Thành Nghị mà tôi thấy ngoài đời trong ánh mắt Tề Diễm, cũng không là ánh mắt của tiểu Tư Phượng ngày nào, càng không là ánh mắt kiên định cố chấp của Tiểu Cửu, có cái gì đó rất lạ, rất lạ ở đôi mắt của Tề Diễm. Một ánh mắt trăn trở, xót xa, bế tắc, bi thương, nhiều khi thất thần, ngây dại, lại lắm lúc tinh anh, sắc bén, cũng có lúc ngạo nghễ, khinh thường, dè bỉu, đôi lúc lại làm nũng, hờn dỗi rất trẻ con... có quá nhiều, quá nhiều biểu cảm lạ lẫm mà Thành Nghị đã mang đến cho Tề Diễm, làm Tề Diễm tưởng chừng không sống mà như sống, chết mà như không chết.
Tôi tự hỏi vì sao mình lại có thể viết nhiều như vậy cho một phân đoạn ngắn như thế này? Câu trả lời rất đơn giản: "Tôi sẽ chẳng thể viết được bất cứ điều gì nếu không nhìn ra được diễn viên diễn gì".
Chẳng hạn như phân cảnh khóc của một diễn viên, khóc không đơn giản chỉ là khóc để cố làm rơi vài giọt lệ sầu, nếu phân tích: Vì sao khúc này anh ta lại phải khóc? Vì đau buồn hay uất ức? Nếu là đau buồn thì cái đau này có cần phải khóc hay không? Nỗi đau đó có đủ lớn để anh ta phải rơi nước mắt? Giả sử có thì với tính cách của anh ta có cần thiết phải rơi lệ trước mặt người khác? Khóc đau buồn trong hoàn cảnh đó thì nên là khóc như thế nào? Khi khóc, đôi mắt của diễn viên đó chứa đựng điều gì? Nếu cảm xúc này không đủ lớn để phải khóc thì đôi mắt diễn viên đó nên có biểu hiện như thế nào?... Nếu các bạn xem phim mà luôn đặt câu hỏi cho từng phân cảnh để phân tích thì sẽ càng hạnh phúc hơn nếu thấy được diễn viên đó thể hiện xuất sắc điều bạn mong chờ, không phải sao?
Có lẽ nhiều bạn nghĩ rằng tôi xem phim khó tính, không hề đâu. Tuy rằng mỗi người có mỗi cách xem phim khác nhau, vì thư giãn, vì giết thời gian, vì xem chỉ đơn giản để ngắm trai xinh gái đẹp,... khi đó là nhiều cách để tiếp cận một tác phẩm, nhưng đó không là cách để thưởng thức một tác phẩm. Thưởng thức một tác phẩm cũng giống như thưởng thức một món ăn, phần nhìn là hai nhưng phần cảm vị là tám. Tin tôi đi, bạn có thể sẽ nhớ mãi món mì xào bò của quán vỉa hè bên đường đến hơn chục năm mà quên đi món bò bít tết mới ăn ở nhà hàng sang trọng nào đó sau hai tuần. Có những thứ hào nhoáng nhưng rỗng tuếch, ngược lại có những thứ đơn giản nhưng đẹp đẽ khó phai.
Có một câu mà Suteki luôn muốn thốt lên mỗi khi nhìn Tề Diễm:
"Tề Diễm thật sự rất đẹp, một vẻ đẹp kiều diễm và thê lương"
---Suteki Dane---
P/s: Series "Một ánh mắt-Vạn suy tư" có lẽ tạm thời sẽ ngưng lại tại phần 2 này. ❤️💃
---Bài viết này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---
~Cảm ơn bạn đã đọc~

Cám ơn Suteki một lần nữa lại đem đến một bài viết quá thú vị. Từng nét bút, mặt chữ đã được dùng rất tinh tế và ăn khớp với mỗi một li diễn xuất của Thành Nghị. Cám ơn Suteki. Rất mong chờ những bài bình kế tiếp... sẽ vui vẻ chờ... không cần gấp.