top of page

KHÓA CHẶT ĐIỂM TỰA TÂM HỒN NHÂN VẬT

  • Ảnh của tác giả: Thành Nghị Filmseries Fanpage
    Thành Nghị Filmseries Fanpage
  • 15 thg 6, 2024
  • 4 phút đọc

Khi số lượt xem phim dần dần tích lũy đến một mức nhất định, đôi khi bạn sẽ cảm thấy rằng diễn xuất tốt không hề mang tính công thức, nhưng nếu diễn viên có diễn xuất tốt biết áp dụng công thức thì sẽ trở nên toàn diện.


Sở dĩ Thành Nghị là một diễn viên giỏi là vì anh ấy có thể diễn giải nhân vật theo cách riêng của mình và tạo cho nhân vật một linh hồn tưởng chừng như không có bất kỳ quy tắc nào. Nhưng nếu bạn phân tích một cách cẩn thận, sẽ thấy được sự tương ứng với từng quy tắc cơ bản trong diễn xuất.


Cùng lúc với khi phá vỡ các quy tắc, anh ấy có thể lặng lẽ tuân theo logic bên trong của diễn xuất, và mấu chốt của tất cả những điều này chính là bước quan trọng: "Khóa chặt điểm tựa tâm hồn cho nhân vật."


Tôi đã từng đọc một khái niệm diễn xuất rất thú vị trước đây, được gọi là "Phương pháp diễn xuất mười hai bước của Chubbuck" (The Power of the Actor: The Chubbuck Technique được xuất bản vào tháng 8/2017). Trong đó, quá trình phát triển nhân vật được chia thành "mục tiêu tổng thể" và "mục tiêu phân khúc". Điều mà nhân vật mong muốn nhất trong toàn bộ kịch bản là "mục tiêu tổng thể"; điều mà nhân vật muốn đạt được trong một cảnh quay chính là "mục tiêu phân khúc".


"Phương pháp diễn xuất mười hai bước của Chubbuck" (The Power of the Actor: The Chubbuck Technique được xuất bản vào tháng 8/2017)


Giải thích cũng dễ hiểu thôi, chẳng hạn, mục tiêu chung của nhân vật Ứng Uyên trong "Trầm Vụn Hương Phai" là thủ hộ Tam giới và bảo vệ chúng sinh. Cuối cùng, Ứng Uyên thần vẫn vì "Tam giới tồn tại nàng mới tồn tại."


Mục tiêu của cảnh phụ, chẳng hạn như cảnh Ứng Uyên vào lò phần nguyên, lấy lại đai lưng hạm đạm, tự mình rời cung đến địa nhai sống với hồi ức tốt đẹp.


Trách nhiệm thủ hộ Tam Giới và hậu quả của việc tự ý rời cung lẽ ra phải trái ngược nhau nhưng Thành Nghị lại xử lý rất khéo léo. Có nghĩa là, nhân vật Ứng Uyên không chỉ có thần tính mà còn có nhân tính, đằng sau vẻ mặt lạnh lùng là khát vọng tình yêu. Cách xử lý nhân vật này sẽ mang lại sự phát triển cho mục tiêu chung là bảo vệ tam giới, tức là "bảo vệ chúng sinh và bảo vệ nàng", vì vậy mục tiêu phụ là "xin rời cung" vào lúc này là hợp lý.


Đó là lý do tại sao tôi đã nói trước đó rằng một diễn viên giỏi phải có khả năng đọc hiểu kịch bản và làm rõ "mục tiêu tổng thể" để làm rõ sự khởi đầu, diễn biến và kết thúc của nhân vật. Đây không chỉ là định nghĩa cho vai diễn của chính anh mà còn là trải nghiệm xem của khán giả. Khi khán giả nhìn thấy các mục tiêu về cảm xúc và hành vi được hiện thực hóa từng bước trước mắt họ, họ sẽ có cảm giác được hòa nhập.


Đây là lý do tại sao tất cả các màn trình diễn của Thành Nghị đều có cảm giác vừa phải. Anh ấy không chỉ đơn giản thể hiện các trạng thái bên ngoài như khóc, cười, nôn ra máu, đánh nhau,... mà sử dụng cảm xúc làm phương tiện biểu diễn để đạt được mục tiêu biểu đạt của mình.


Một màn trình diễn chỉ có sự bộc phát cảm xúc đơn lẻ mà không có định hướng và mục tiêu rõ ràng là trống rỗng và vô nghĩa. Sự khám phá sâu sắc và nắm bắt tinh tế của các nhân vật kết nối chính xác từng cảm xúc với mục tiêu và hướng phát triển của nhân vật, từ đó tạo cho nhân vật những nội hàm phong phú hơn và kết cấu chân thực hơn.


Ví dụ,

Trong cảnh Ứng Uyên quy vị, cách xử lý giọt nước mắt cuối cùng của Đường Châu trước khi biến mất rất kinh điển. Qua giọt nước mắt này, có thể thấy được "bát khổ" của Đường Châu, bao gồm sự quyến luyến và không nỡ xa với người yêu, sự bất lực và lưu luyến về cuộc đời ngắn ngủi của mình, cũng như lo lắng và sợ hãi về sự biến mất sắp xảy ra của bản thân. Anh dùng giọt nước mắt này để nói lời từ biệt cuối cùng với thế giới, đồng thời cũng dùng giọt nước mắt này để lại dấu ấn sâu sắc nhất cho sự tồn tại của mình.


Tất cả những trải nghiệm mà thiên sư Đường Châu đã trải qua ở thế giới loài người đều được thăng hoa bởi giọt nước mắt này, thể hiện sự tồn tại bằng xương bằng thịt, tình cảm và độc lập, chứ không phải đơn giản là một thế thân của Ứng Uyên trong thế giới loài người.



Đường Châu chỉ là một ví dụ, nhưng điều đáng sợ là nếu nhìn vào chi tiết, mỗi nhân vật của Thành Nghị đều có thể tìm ra điểm tựa tâm hồn của họ rất rõ ràng.


Ví dụ như lời cáo biệt dài lâu của Lý Liên Hoa đối với giang hồ, tình yêu và vận mệnh cứu chuộc của Vũ Tư Phượng, tình yêu bền chặt của Phó Vân Thâm ngay cả khi đối mặt với khó khăn và tranh đấu... Dường như mọi nhân vật đều được Thành Nghị ban cho chiều sâu, sức nặng cùng độ ấm giống như đời thực, đan xen giữa kịch tính và thực tế với dương quang rực rỡ, đồng thời xây dựng nên một mộng cảnh đẹp đẽ trong cách diễn giải tinh tế.


---葱想吃点好的---


Trans: Suteki Dane


---Bản dịch này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---

~Cảm ơn bạn đã đọc~


Bình luận


Trang web này được thành lập bởi Thành Nghị Filmseries Fanpage.

 

Trang web này được tạo ra không vì mục đích thương mại, thông tin trong trang web này được tổng hợp từ nhiều nguồn, một số bài dịch và bài bình phim là thuộc quyền sở hữu của Thành Nghị Filmseries Fanpage và QiYiStar.

bottom of page