top of page

Bàn về trang phục của Lý Liên Hoa trong phim

  • Ảnh của tác giả: Cheng Yi
    Cheng Yi
  • 15 thg 1, 2024
  • 5 phút đọc

1. Hắn là lữ khách áo xanh chốn nhân gian.


Màu sắc thường thấy nhất trong những bộ trang phục của Lý Liên Hoa trong phim là màu xanh, cũng có thể nói đó là màu sắc đại diện cho hắn. Nhất là ở tập 19 khi gặp lại cố nhân, tất cả đều là y phục màu xanh, chỉ là sắc xanh khác nhau màu thôi. Ví dụ trang phục thường ngày của hắn ở Liên Hoa Lâu là màu xanh ngải cứu, trong đại hôn của A Vãn thì là màu xanh xám tro có độ bão hòa thấp hơn một chút. Tất cả chúng đều là những màu sắc truyền thống của Trung Quốc, trong đó tôi thích nhất là áo khoác màu xanh lá sen của Lý Liên Hoa.


Ấn tượng của người Trung Quốc đối với y phục màu xanh (thanh sam) có lẽ bắt nguồn từ thơ Đường. Bởi vì dưới thời nhà Đường, dùng màu sắc quần áo để phân chia đẳng cấp, thứ bậc. Màu xanh dùng cho những cấp bậc thấp nhất, từ lục phẩm tới cửu phẩm. Hình ảnh “Giang châu Tư Mã đượm mùi áo xanh” (1) có lẽ đã quá quen thuộc với mọi người. Nếu buff thêm yếu tố tuổi già tóc bạc, như “qua ngày tóc bạc thêm càng trắng, áo mặc xanh màu vẫn trước đây” (2), màu áo xanh khi được kết hợp với những hình ảnh chủ đạo gợi sự chán nản, buồn bã, thất vọng càng khiến ý cảnh, con người đã buồn còn buồn hơn. Trong nhiều bức tranh phong cảnh cuối thời nhà Minh, có thể thấy hình ảnh của lữ khách mặc áo xanh tính cách hào sảng. Nhưng trong tiểu thuyết của Kim Dung và Cổ Long, hình ảnh lữ khách thanh sam này lại được dùng cho những hiệp khách anh tuấn thoái ẩn giang hồ, ví như một Đoàn Dự “thanh sam lỗi lạc hiểm phong hành, ngọc bích nguyệt hoa minh”, lại ví như thói quen mặc áo xanh của Hoàng Dược Sư. Cho nên tới hiện tại, về cơ bản hình ảnh hiệp khách áo xanh mà chúng ta thường xem trên truyền hình đã được định vị là hình tượng một hiệp khách tao nhã, giản dị. Điều này chẳng phải có liên hệ rất lớn với ấn tượng của chúng ta về màu áo xanh của Hoa Hoa sao?


(1) Một câu thơ trong bài “Tỳ Bà Hành” của Bạch Cư Dị: “Giang Châu tư mã thanh sam thấp”


(2) Trích bài “Xuân Khứ” của Bạch Cư Dị: “Bạch phát cánh thiêm kim nhật mấn/ Thanh sam bất cải khứ niên thân”


2. Sự tinh tế trong đai thắt lưng của Lý Liên Hoa


Đai lưng của Lý Liên Hoa có thể chia ra hai loại chính. Một loại đai lưng dạng dây buộc còn gọi là “thao đái”, một lại là đai lưng dạng dây vải bản hẹp còn gọi là “yêu đái”. Về phần Lý Tương Di thì dùng loại đai lưng bản càng rộng hơn một chút.


Trước tiên nói về thao đái, đó là loại đai lưng tầng lớp sĩ phu thời nhà Minh thường dùng nhất. Trước đó ta đã nói qua, mấu chốt chỉnh thể trang phục của Lý Liên Hoa là hình tượng ẩn sĩ. Bởi vậy đai lưng dùng thao đái là không thể thích hợp hơn được nữa.


Thao đái có ba loại thắt nút phổ biến:


Một loại là trực tiếp buộc nút lại, một loại là hai đầu đai lưng được buộc vào một thao hoàn ở giữa, còn có một loại thứ ba dùng đai cố định như thắt lưng ngày nay nhưng chia làm ba phần ở giữa, trái, phải. Lão sư phục trang phục lão sư dùng ba khối ngọc tách riêng biệt để tạo điểm nhấn.


Tất cả ba loại đều đã xuất hiện trong bảy tập đầu.


3. Tại sao Lý Liên Hoa lại mặc bạch y?


Lý Liên Hoa vừa xuất hiện đã mắc tố bào, áo khoác rộng rãi, đơn giản, quần áo bằng vải thô gai. Chất liệu y phục có thể thấy được làm từ vải thô hoặc lanh, họa tiết và phụ kiện cũng hết sức đơn giản nhưng tại sao chúng ta không cảm thấy hắn nghèo kiết hủ lậu. Ngược lại, ta thấy hắn toát ra vẻ tiên phong đạo đạo cốt.


Nguyên nhân nằm ở ấn tượng cố hữu của chúng ta về “ẩn sĩ”.


“Người ẩn sĩ ở trong núi cao khiết như tuyết” (1) , ngoài trừ phẩm cách, khí chất cao quý còn có một thân bạch y phiêu phiêu mới có thể xứng với ba chữ “tinh oánh tuyết”, cảm giác như họ đi trên đường không phải đi mà là đang bay a.


Mặc y phục sao ra trang phục “ẩn sĩ”, có một số công thức như thế này.


- Kiểu dáng: đạo bào phối với phi phong (áo khoác ngoài). Xuất phát từ trang phục phổ biến của học giả vào cuối thời nhà Minh, thường được làm bằng vải sa. Đạo bào là loại áo có cổ thẳng, tay áo rộng, xẻ dọc hai bên thân, có khi dùng đai lưng, có khi không dùng, muốn đeo thắt lưng thì buộc một chiếc thắt lưng nhỏ, khi gió thổi tạo cảm giác phiêu phiêu.


- Phối màu: sáng + tối + nhạt, chủ yếu dùng màu xám, trắng, xanh. Màu đậm hơn dùng làm viền hoặc lớp xen kẽ, còn màu sáng dùng làm lớp phủ. Các màu thường dùng cùng một hệ màu.


- Ăn mặc không đẹp không có thể diện, quần áo rộng rãi, không bó chặt.


Lý Liên Hoa trước đó đã làm du y, lấy hình tượng ẩn sĩ mà xuất hiện, đã sớm không quan hệ tới phàm trần, sau đó, màu sắc trên quần áo hắn dần đậm lên, nhiễm lên khói lửa nhân gian. (chắc ý bà tác giả là những chuyện quá khứ dần làm phiền hắn)


(1) "Sơn trung cao sĩ tinh oánh tuyết" – Hồng Lâu Mộng thập tứ khúc – Tào Tuyết Cần.


Nguồn: 胭脂刀_

Trans: Lam Lam Thủy


P/s: còn một phần nói về váy cưới của Hoa Hoa nhưng cái váy này Đằng Bình đã nói rất kỹ trong truyện rồi, tui lười nên bỏ luôn. Má Bình là cảnh sát nên bà viết truyện giá không cũng tra tư liệu rất chuẩn và chi tiết nha. Ví như tên các huyệt đạo Lý Tương Di hay điểm, vết thương tam tiêu của Tiểu Hoa... đều sát với thực tế. Bài này gọi là lược dịch lại thôi vì tui bỏ hết nguồn sử liệu khảo cổ tác giả trích dẫn, cái đó chuyên ngành quá tui bó tay!




---Bài dịch này thuộc về bạn Lam Lam Thủy---

~Cảm ơn bạn đã đọc~

Bình luận


Trang web này được thành lập bởi Thành Nghị Filmseries Fanpage.

 

Trang web này được tạo ra không vì mục đích thương mại, thông tin trong trang web này được tổng hợp từ nhiều nguồn, một số bài dịch và bài bình phim là thuộc quyền sở hữu của Thành Nghị Filmseries Fanpage và QiYiStar.

bottom of page