GẶP LẠI SO VỚI BIỆT LY CÒN CHUA CHÁT HƠN
- Thành Nghị Filmseries Fanpage

- 16 thg 12, 2023
- 6 phút đọc
---DIỄN XUẤT CỦA THÀNH NGHỊ---
Ai nói rằng trong nước không có phim ngôn tình hiện đại chất lượng cao?
Gió Nam Hiểu Lòng Tôi như một lời cảnh tỉnh cho những bộ phim sản xuất hời hợt.
Hãy xem và nhìn nhận.
---Những thước quay đẹp và chân thật---
Nếu để ý, bạn có thể thấy rằng mọi bộ phim ngôn tình lãng mạn đều có số lượng lớn các cảnh quay thiên về tính thẩm mỹ. Những cảnh quay này hầu hết là sự mở rộng trực quan về không gian sống và trạng thái tâm hồn, không chỉ đơn giản là tăng thêm vẻ đẹp mà còn giúp khán giả cảm nhận được bầu không khí và nhịp điệu của môi trường nơi các nhân vật hiện hữu.
Điều rất đáng ngạc nhiên là Gió Nam Hiểu Lòng Tôi sử dụng rất nhiều shoot quay trên không đẹp mắt. Những dòng suối trong vắt trên núi, những cánh rừng mù sương và sự yên bình của ánh bình minh ở những bản làng yên tĩnh, xa xôi tựa như một cuốn phim lớn. Những nét thẩm mỹ trong Gió Nam Hiểu Lòng Tôi như được trích ra từ những bức ảnh cổ điển, mang nét thanh tao và trang nhã cũng như sự xa hoa trong cách bài trí cao cấp đắt đỏ chốn đô thị (và nó thực sự đắt tiền, chẳng hạn như phòng của ông nội Phó Vân Thâm) được kết hợp khéo léo, điều này bất ngờ làm tăng kỳ vọng ban đầu về cảm giác góc quay của bộ phim.
---Lời thoại gốc của nhân vật---
Nếu lời thoại quyến rũ và từ tính của Thành Nghị trong vai Huyền Dạ quý giá như phù dung sớm nở tối tàn; Giọng nói nhẹ nhàng lười nhác và dịu dàng của Lý Liên Hoa sáng ngời trong đáy mắt; Thì trong thế giới của Phó Vân Thâm, nụ cười, giọng điệu và giọng nói thực sự gần gũi với tâm trạng và cảm xúc của nhân vật mọi lúc mọi nơi, khiến người ta phải bị lây nhiễm bởi tính chân thực của Phó Vân Thâm.
Thật kỳ lạ khi Phó Vân Thâm rõ ràng là một nhân vật khác xa với cuộc sống đời thường nhưng Thành Nghị lại có khả năng khiến nhân vật cảm thấy thân thiết bằng biểu cảm rất phù hợp của mình.
Trên thực tế, đây cũng là một trong những lý do khiến bộ phim có chất lượng.
---Phương pháp tường thuật---
Thành thật mà nói, trước khi trailer được phát sóng, tôi đã nghĩ rằng cảnh quan trọng nhất trong tập đầu tiên là "cảnh tắm", nhưng tôi không ngờ rằng cốt truyện mâu thuẫn về cuộc hội ngộ của Phó Vân Thâm và Chu Cựu tại phần mở đầu sẽ hoàn toàn chuyển sự chú ý của tôi sang cốt truyện hồi tưởng.
Cảm giác đoàn tụ mâu thuẫn mong manh và tuyệt vọng của Phó Vân Thâm đã được diễn xuất quá xuất sắc! Mọi người không chỉ muốn biết quá khứ của anh mà điều gì sẽ xảy ra sau hai năm nữa?
Tò mò, phấn khích, hoàn toàn bị cuốn hút.
Phải nói là đạo diễn hiểu rõ cấu trúc cốt truyện. Phim truyền hình và phim giải trí tổng hợp trong nước hiện nay của chúng ta chủ yếu được sử dụng theo phương thức "Kim tự tháp Freytag", tức là:
Trình bày: Phần mở đầu của câu chuyện, trong đó tác giả thiết lập hoặc giới thiệu những thông tin liên quan, chẳng hạn như bối cảnh, nhân vật, tình huống kịch tính,...
Làm nóng cốt truyện: Căng thẳng gia tăng khi xung đột chính tăng cao.
Cao trào: Đỉnh điểm và/hoặc bước ngoặt.
Hạ nhiệt cốt truyện: Còn gọi là phần kết, bắt đầu bằng hậu quả của cao trào và tiến tới phần kết.
Giải quyết/Kết thúc: Kết thúc câu chuyện.
Nhưng bạn có thể thấy rằng cốt truyện trong Gió Nam Hiểu Lòng Tôi thiên về phương thức xây dựng cốt truyện của Aristotle (*).
Sự khởi đầu mang đến cho người xem một xung đột cốt lõi mạnh mẽ, phần giữa của cốt truyện hướng đến chuyện xưa dẫn dắt người xem đi về phần cuối câu chuyện, kết hợp các điểm nhấn của cốt truyện, những mâu thuẫn cản trở hoặc các tình tiết phụ khác nhau trong suốt quá trình để khiến người xem hứng thú và đưa giá trị cũng như ý nghĩa vào câu chuyện.
Bằng cách này, cốt truyện của hai nhân vật chính chắc chắn sẽ có nhiều màu sắc hơn.
Cuối cùng, tôi muốn nói thêm rằng có một điều kiện tiên quyết đối với những bộ phim dám mạo hiểm kiểu mở đầu xung đột này để thu hút sự chú ý, đó là diễn xuất của diễn viên trong cảnh mở màn phải thể hiện được kiểu xung đột đó, nếu không cả phân cảnh sẽ sụp đổ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Phó Vân Thâm của Thành Nghị đã làm được điều đó.
Tính chân thực về khả năng đóng vai Phó Vân Thâm trong tình trạng khuyết tật của Thành Nghị thật đáng kinh ngạc. Cơ thể bị bó cứng, cuộn tròn và yếu ớt, trương lực cơ bắp cứng ngắc của bệnh nhân liệt hai chân được thể hiện một cách sống động. Cùng với khuôn mặt tái nhợt và né tránh tổn thương, trông anh ấy thật mong manh.

Diễn xuất khúc này có thể viết phân tích một cách cẩn thận.
<Nỗi nhớ còn xa hơn tận cùng thế giới>
"Xin chào, có ai ở đó không?"
Quả chuông lắc lư giống như nhịp tim của anh, anh nhận ra cô ngay lập tức!
Nhưng sự tuyệt vọng đã át đi niềm vui đoàn tụ. Anh toàn thân không có máu, cuộn tròn trên xe lăn, trông như một quả bóng len màu xám và yếu ớt.
"Đi ra ngoài".
Cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc dâng trào của mình, anh phải giả vờ bình tĩnh. Chỉ liếc nhìn một cái là không dám nhìn thêm nữa.
"Ra ngoài."
Anh hơi mím môi, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.
"Ra ngoài! Ra ngoài!"
Hắn tự mình đánh mình cùng sự tự ti vào giờ khắc này biến thành một cơn giận dữ lạnh lùng, khóe mắt đỏ bừng từ tổn thương chuyển thành tức giận.
Sau khi nói "Đi ra ngoài" ba lần, cảm xúc được giải phóng dần dần mạnh mẽ hơn, nhưng không thể che đậy được cảm xúc bao trùm, giống như núi lửa phun trào.
Ở đây, tôi muốn khen ngợi Thành Nghị vì kỹ năng diễn xuất bị liệt của anh ấy
(Dựa vào hình ảnh xem trước của vụ tai nạn xe hơi, anh ấy có lẽ là một người bị liệt ở mức độ thấp)
Trước hết, tư thế ngồi của anh ấy khá có ý tứ. Những người bị liệt thường phải ngồi hơi khom người để giữ thăng bằng do trọng tâm không ổn định. Thành Nghị không dựa vào suy nghĩ của người thường mà coi việc dựa vào lưng ghế là điều hiển nhiên, thay vào đó, trong suốt quá trình, trọng tâm của anh ấy hơi hướng về phía trước.
Điểm thứ hai là anh ấy thực hiện cảm giác cứng đờ và mất sức trong trạng thái liệt nửa người. Khi Phó Vân Thâm căng thẳng đến mức không thể điều khiển được tay, bàn tay đang xoa lên chân của anh ấy co lại, các ngón tay đan vào nhau, đây là dấu hiệu của việc tay anh ấy thiếu sức mạnh cơ bắp, chắc chắn Thành Nghị đã đọc qua một số sách hay hồ sơ báo cáo thực tế. Anh ấy rất nhạy bén. Đã nắm bắt được chi tiết này!
Cơ bắp của cánh tay sẽ mất đi sự linh hoạt khi bất động trong thời gian dài và bị teo đi, đây là lý do tại sao Phó Vân Thâm cảm thấy nặng nề và thiếu linh hoạt khi đuổi Chu Cựu rời đi và đánh vào chân mình. Anh yếu ớt giơ cánh tay lên rồi hạ nó xuống một cách bất lực, hung hăng và đau đớn.
Chính vì cảnh này mà chỉ trong vài phút, ánh mắt của người xem sẽ hoàn toàn bị thu hút bởi người đàn ông này và câu chuyện đã xảy ra giữa họ.
Đối với một số người, nhớ nhung là cảm giác còn xa xăm hơn cách biệt thiên nhai, gặp lại so với biệt ly còn chua chát hơn thế.
Nhưng Phó Vân Thâm à, nếu như anh vẫn còn điều chờ mong?
---解元wrote---
(*): Cốt truyện kịch theo lí luận của Aristotle nhấn mạnh vào sự thay đổi, sự phát triển. Sự thay đổi theo các quy luật xác xuất hay quy luật tự nhiên (diễn biến, đột biến), sự chuyển biến từ chỗ không biết đến chỗ biết (nhận biết, phát hiện). Cốt truyện phải có kịch tính. Yếu tố mang kịch tính đầu tiên là sự biến. Sự biến đó là sự chuyển biến của các sự kiện dẫn tới xung đột.
(Các bạn có hứng thú với lý luận về thi pháp kịch có thể tìm hiểu thêm về "Nghệ thuật kịch phi Aristotle" (Có thể tìm đọc quyển Poetics của Aristotle)
Trans: Suteki Dane

---Bài dịch này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---
~Cảm ơn bạn đã đọc~

Bình luận