top of page

MỘT NGƯỜI ĐẾN RỒI MỘT NGƯỜI ĐI

  • Ảnh của tác giả: Thành Nghị Filmseries Fanpage
    Thành Nghị Filmseries Fanpage
  • 31 thg 12, 2025
  • 4 phút đọc

(Bài bình thứ 3 trong chuỗi series bình phim Thiên Địa Kiếm Tâm)


---***---



Gởi Vương Quyền Phú Quý:


Xem xong kết cục rồi, trong lòng tôi luôn có nỗi buồn nhàn nhạt khó tả. Tôi đã nghĩ rất lâu, cũng có rất nhiều lời muốn nói với anh.


Tôi giống như một đứa trẻ, nhìn anh đi hết con đường này với góc nhìn của Thượng Đế, luôn cho rằng mình đã hiểu anh rất rõ.


Tôi tự xem mình như người đứng ngoài cuộc sáng suốt, còn anh là người trong cuộc đầy vết thương, luôn bị lợi dụng, bị hãm hại mà mang theo nỗi oán bất bình. Thế nhưng khi xem xong toàn bộ cục diện, tôi mới nhận ra rằng mình cũng giống như những người khác, tôi đã từng thật sự quan tâm đến nội tâm của anh được bao nhiêu? Tôi đã từng thật sự hình dung được nỗi đau của anh trong hành trình này được bao nhiêu?


Họ xem anh như một con cờ giết chóc, như tế phẩm của thế gian; mà tôi cũng luôn xem anh như một vị thần vô sở bất năng, chí hướng thiên hạ. Vì thế tôi đã bỏ qua rằng anh chỉ là một con người sống bằng xương bằng thịt, chỉ là một thiếu niên.


Trong chuỗi hiểu lầm dẫn đến cái chết ấy, tôi từ góc nhìn Thượng Đế luôn cho rằng việc anh bị sức mạnh hội tụ nhập thân là kế hoạch số mệnh, cho rằng những kỳ vọng đặc biệt anh khắc sâu trong lòng là hóa thân của lời nguyền oan nghiệt, thậm chí khi anh bị Hắc Hồ xâm chiếm trong trận chiến cuối cùng, tôi cũng tự thuyết phục rằng tất cả đều là mưu kế, nghĩ rằng tất cả được tính toán không một kẽ hở, nghĩ rằng mọi thứ đều nên như vậy.


Cho đến khi anh nói ra câu “chỉ có một chút không cam lòng”, rằng anh đã sinh ra tâm ma, sinh ra dao động. Để đè nén dục vọng trong tim, để thanh trừ sự phản kháng của linh hồn, anh bất đắc dĩ mà đau đớn. Lúc đó tôi mới giật mình nhận ra, hình như tôi đã luôn bỏ quên điều quan trọng nhất: tôi đã vô tình biến anh thành vị thần hoàn mỹ không tì vết, đặt anh lên ngai cao, nghĩ rằng sự thuần khiết của anh bất diệt, cho rằng mọi chuyện anh làm đều thuận lợi vô ngại, và tôi coi sự dịu dàng, mạnh mẽ, bao dung của anh là điều hiển nhiên.


Thế nên tôi chưa từng nghĩ rằng anh cũng sẽ mệt mỏi, anh cũng sẽ đau. Tôi bỏ qua sự giằng xé trong lòng anh, sự bất lực, nỗi đau bị hiểu lầm, bị thù hận và sức mạnh ăn mòn. Tôi quên rằng anh, một thiếu niên, cũng có giới hạn của chính mình.


Dù tôi từng mơ hồ nhận thấy đôi chút qua ánh mắt anh trong vài cảnh, nhưng mỗi lần sang tập mới, tôi lại vô thức bỏ qua, chỉ cảm thấy anh vẫn mạnh mẽ như một vị thần. Dù là Vương Quyền hay Phú Quý, tôi đã sai rồi.


Tôi cứ nghĩ mình trân trọng anh như một vị thần, cho rằng mọi nỗi đau anh trải qua như xuyên tim, rút kiếm mạch đều là con đường tất yếu để thành thần. Nhưng tôi đã quên mất sự thật: trên con đường ấy anh đã chịu biết bao đau đớn, biết bao mệt mỏi.


Cho đến khi ký ức tua lại, nhìn anh của những tập đầu, từ một thiếu niên lạnh lùng đến người hôm nay dám đi vào cái chết với sự cao quý và quyết tuyệt, anh đã thay đổi rất nhiều, trưởng thành rất nhiều. Nhưng tôi lại chưa bao giờ nhìn thẳng vào sự thay đổi ấy.


Tôi xin lỗi.

Vương Quyền Phú Quý không phải vị thần hoàn mỹ như tôi từng nghĩ. Anh chỉ là Vương Quyền Phú Quý, một thiếu niên dịu dàng, một người vì chúng sinh mà chứng đạo.


Xin lỗi anh.


Gởi nam chính Thành Nghị:


Tôi muốn cảm ơn anh.

Cảm ơn anh vì màn trình diễn tuyệt vời, cảm ơn sự kiên trì và không bỏ cuộc của anh. Cảm ơn anh đã mang Vương Quyền Phú Quý đến trước mắt tôi.


Lúc đầu, tôi chỉ mở bộ phim này vì ngoại hình tuyệt mỹ và đoạn mở đầu khiến người ta kinh diễm. Tôi thật may mắn vì nhờ đó mà tôi không bỏ lỡ Vương Quyền Phú Quý.


Sau đó, nhờ những cảnh chiến đấu và diễn xuất của anh, Vương Quyền Phú Quý từng chút bước vào trái tim tôi. Rồi trong quá trình ấy, tôi cũng chậm rãi hiểu hơn về con người thật của anh.


Cảm ơn anh, vì sự kiên trì suốt một đời nhân vật, đã bước đến trước mặt tôi, để tôi được gặp Vương Quyền Phú Quý, được biết đến anh, một diễn viên thật sự rất rất giỏi.


Nói thật, bởi vì diễn xuất của anh quá tuyệt vời, đến đoạn cuối tôi từng trách anh. Tôi trách vì sao anh lại diễn Vương Quyền Phú Quý quá hoàn hảo, quá cảm động, khiến tôi không thể giống lúc đọc truyện hay xem bản hoạt hình, khi gặp đoạn đau lòng là có thể tùy tiện lướt qua. Bởi vì tôi thật sự không nỡ rời xa một Vương Quyền Phú Quý đã đi vào tim mình. Trong khoảng thời gian đó, tôi vô cùng đau đớn.


Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu. Cảm ơn anh đã gìn giữ sự cao quý của nhân vật đến cuối cùng, giữ vững linh hồn của cậu ấy. Nhờ vậy, tôi được nhìn thấy một Vương Quyền Phú Quý rất khác, rất sâu sắc, cũng rất tuyệt đẹp.


Cảm ơn anh.


---Người dùng Tiểu Hồng Thư - 尘相z---


Trans: Suteki Dane



---Bài dịch/viết này thuộc về Thành Nghị Filmseries Fanpage---

~Cảm ơn bạn đã đọc~

Bình luận


Trang web này được thành lập bởi Thành Nghị Filmseries Fanpage.

 

Trang web này được tạo ra không vì mục đích thương mại, thông tin trong trang web này được tổng hợp từ nhiều nguồn, một số bài dịch và bài bình phim là thuộc quyền sở hữu của Thành Nghị Filmseries Fanpage và QiYiStar.

bottom of page