TỪ BIỆT LÝ TƯƠNG DI
- Thành Nghị Filmseries Fanpage

- 23 thg 3, 2024
- 4 phút đọc

---PHÓNG TÁC---
(Phỏng thơ cảnh Lý Tương Di trò chuyện cùng Vân Bỉ Khưu trong tập 40 Liên Hoa Lâu)
---***---
Người trở lại định yên môn hộ
Nhạt nhòa câu “bằng hữu, tri giao”
Chuyện xưa khép lại hồi sau
Bỗng đâu từ miệng Bỉ Khưu máu tràn
Nhìn môn hạ đã gần cửa tử
Tuyết Dung Hoa ngấm ứ cốt gân
Mấy chiêu đả thức vận công
Chút Dương Châu Mạn liều thân cứu người
Gượng đứng dậy nhọc tâm cười khổ
Sức bình sinh còn lại mấy phần?
Bỉ Khưu hồi tỉnh tần ngần
Biết mình mang tội thêm lần thứ hai
Chuyện xưa ấy bên bờ Đông Hải
Hơn mười năm tội lỗi phản môn
Lặng nghe nước mắt trào tuôn
Giọng người môn chủ bao dung nhẹ nhàng:
"Trận quyết chiến trên thuyền năm ấy
Kim Uyên Minh - ta chỉ một mình
Sau lưng không có viện binh
Trước mặt chẳng thấy bóng hình đường đi
Dốc cạn sức đánh chìm thuyền địch
Độc Bích Trà phát tích cơ thân
Lại cùng với Địch Phi Thanh
Ta ôm nỗi hận chìm dần biển khơi
Lòng đã nguyện thù này phải trả
Ta âm thầm về Tứ Cố Môn
Lặng nhìn thảm cảnh bi thương
Chia năm xẻ bảy oán than ngập trời
Lòng vỡ lẽ một hồi đau đớn
Chiến bại này chính bởi do ta
Ngông cuồng tự phụ gây ra
Chẳng còn gì nữa thiết tha quay về
Ta lang bạc thẩn thờ trên phố
Người không tiền, thân lại trọng thương
Rồi khi bí bách cùng đường
Lệnh bài môn chủ hết phương mang cầm
Ta đổi lấy năm mươi lượng bạc
Tấm lệnh bài thiên hạ vô song
Định khi thương tích chớm lành
Sẽ quay trở lại để mong chuộc về..."
Kẻ mang tội lặng người đau xót
Hủy hoại rồi một Lý Tương Di
Kinh tài tuyệt diễm truyền kỳ
Nhìn người trước mặt phong nghi xa vời:
"Rồi không biết từ khi nào nữa
Cứ xoay vần cuộc sống mưu sinh
Và rồi để có cái ăn
Ta trồng củ cải lớn dần ngày qua
Khi củ cải nhô ra khỏi đất
Ta mừng vui đến suýt khóc òa
Ba năm lặng lẽ trôi qua
Ta gom đủ bạc rồi ra tiệm đồ
Lòng định chuộc lệnh bài năm cũ
Lại chùn chân do dự quay về
Thì ra sớm đã quên đi
Cần chi đệ nhất, cần chi giang hồ
Ta tự tại một mình như thế
Nuôi sống thêm chú chó làm vui
Năm năm tháng tháng dần trôi
Ta quên sao phải hận ngươi mất rồi..."
Thân gượng đứng, nặng nề cười nhạt
Độc bích trà tán phát nén đau
Sức tàn như ngọn đèn dầu
Rã rời chập choạng, mày cau mắt mờ:
"Chuyện xưa đã không còn quan trọng
Quan trọng là cuộc sống về sau
Ngươi từng kinh sử dồi trau
Hay là thi lấy ngôi đầu công danh
Hoặc tính chuyện thành gia lập thất
Cưới vợ sinh con, đối tốt bản thân"
Bỉ Khưu xúc động trào dâng
Từng câu từng chữ tái sinh kiếp hèn.
***
Người từ biệt không quay trở lại
Chuyện phù hoa nước chảy mây trôi
Lý Tương Di đã đi rồi
Từ nay nhân thế cũng thôi bận lòng
Trong bất giác thinh không vang vọng
Tiếng mỏ chiều xuyên bóng hoàng hôn
Mộng hồi đã vãn nguồn cơn
Giang hồ rồi cũng sẽ quên một người
Tiếng gõ mõ bồi hồi chầm chậm
Bậc chân tu tĩnh lặng bâng khuâng
Cố nhân ơi hỡi cố nhân
Hoa sen năm ấy có không bồ đề..?!
./.
Một trong những phân cảnh để lại nhiều cảm xúc nhất và có giá trị nhất trong phim Liên Hoa Lâu với tôi chính là đoạn Lý Liên Hoa quay trở về với thân phận môn chủ, ổn định Tứ Cố Môn, tận dụng chút Dương Châu Mạn cuối cùng để cứu Vân Bỉ Khưu và kể cho hắn nghe về quá trình mình đã trở thành Lý Liên Hoa, đã buông bỏ ân oán, buông bỏ giang hồ như thế nào.
Cuộc đời của Lý Tương Di/ Liên Hoa thông qua diễn xuất của Thành Nghị khiến tôi không cam lòng, thật sự không cam lòng. Không phải vì chàng đã từ bỏ Tứ Cố Môn hay từ bỏ danh vị “đệ nhất thiên hạ”. Chính là không cam lòng vì sau cùng, chàng cũng dùng hết mười năm ngộ thức mà rút cạn chân tâm, nuôi dưỡng và chắt chiu những điều thiện ý nhất để thứ tha và cứu rỗi cho những con người chưa bao giờ xứng đáng với mình. Người bình thường đi lên đỉnh cao chính là anh hùng, người từ đỉnh cao nguyện bỏ đi tất cả để làm người dung dị chính là bậc trí nhân. Lời kể về việc cầm cố lệnh bài môn chủ để trị thương, về ngần ấy năm sống lang bạc nghe qua tưởng chừng như rất an nhiên và dễ dàng, nhưng ai biết chàng đã thật sự trải những cơn đau đớn đến giới hạn nào mỗi khi độc Bích Trà tái phát? Ngần ấy năm chàng chưa từng thôi tìm kiếm “thân xác sư huynh”, cùng ngần ấy năm, chàng không còn hận ai nhưng tuyệt nhiên chưa từng tha thứ cho Lý Tương Di…!
Đại sư Vô Liễu năm xưa từng nói Lý Tương Di không có bồ đề. Đoạn cuối cùng này, dưới tiếng mõ liên hồi xem như đưa tiễn, ngẩng đầu nhìn lên đấng Bồ Đề, đại sư có thấy một bóng bồ đề trong Lý Liên Hoa?
---S.A---
--Bài viết này thuộc về bạn S.A được đăng trên Thành Nghị Filmseries Fanpage---
~Cảm ơn bạn đã đọc~

Bình luận